Viết những dòng này, em nhớ đến
chị. Người đã yêu thương em, hy sinh cho em và cho em tất cả những gì chị
có....
***
Người ta nói đúng: Nếu trên đời này có hai người phụ nữ chấp
nhận chịu hy sinh cho ta nhiều nhất: người thứ nhất là mẹ, còn người thứ hai
không ai khác là chị gái.
Năm chị bốn tuổi, chị có em. Rồi cứ thế, như một lẽ tự nhiên,
chị em mình cùng lớn lên bên nhau. Tuổi thơ của em là những ngày tháng có chị
và ngược lại.

Năm chị học lớp hai, khi đó em mới chỉ là đứa nhóc bốn tuổi,
ương bướng, nghịc ngợm và quậy phá. Hồi đó nhà nghèo, thu nhập hàng tháng chỉ
trông chờ vào mấy sào ruộng của gia đình. Mỗi lần mẹ đi chợ về có quà gì ngon là
chị lại dành hết cho em. Em còn nhớ những ngày mùa vụ, bố mẹ bận cấy lúa, chỉ
có chị chăm sóc em mỗi ngày. Những trưa hè, chị đến trường mẫu giáo đón em về,
chị nấu cơm cho em bằng chiếc bếp củi đã bám đầy khói đen. Em ngồi bên chị, hết
líu lo kể cho chị những chuyện ở lớp mẫu giáo, rồi lại bắt chị kể cho nghe
những câu chuyện cổ tích. Bố mẹ đi làm đồng chưa về, chị dỗ em ăn từng thìa
cơm, chị ru em ngủ, quạt mát cho em những trưa hè.
Lớn thêm nữa, khi em đi học lớp một thì chị đã vào lớp năm.
Những ngày tháng đó với em làm sao mà quên được! Chị dạy em biết từng mặt chữ
cái, dạy tôi đọc từng con số. Chị bảo vệ em khỏi những gì vốn gọi là cuộc sống
ở ngoài kia. Sức khỏe em yếu, lại hay ốm đau. Những lúc đó, để em chịu ăn cháo,
uống thuốc, chị mua cho em những cuốn chuyện tranh, những cây kẹo mút, bát tào
phớ... bằng chính tiền ăn sáng chị để dành. Em sốt cao, phải nhập viện, bà và
mẹ vào chăm sóc em, cứ mỗi chiều tan học là chị lại vào viện chơi với em. Em
biết chị đã khóc vì thương em, vì nhớ em.
Thời gian cứ thế trôi đi, em và chị cứ thế lớn bên nhau. Chẳng
biết từ lúc nào em và chị là hai thái cực đối lập nhau. Chị em mình khác nhau
từ sở thích, quan điểm cho đến tính cách. Chị điềm đạm, nữ tính nhưng cũng mạnh
mẽ, quyết đoán và trưởng thành hơn em nhiều lắm.Trong khi đó em lại sôi nổi,
bốc đồng, ương ngạnh và yếu đuối. Ấy vậy mà bằng cách này hay cách kia, chị vẫn
yêu thương em bằng tất cả trái tim của một người chị.
Em nhớ lắm chứ, những ngày đầu em vào nhập học cấp ba, trường
học cách xa nhà hơn hai mươi cây số. Cũng chính chị là người dẫn em đi nộp hồ
sơ. Dặn dò em cẩn thận mọi thứ khi em bước chân vào một thế giới mới, trưởng
thành hơn. Những ngày đó chị còn nhớ không? Buổi đầu tiên đi học, em vẫn bắt
chị đến đón. Trời mưa, hai chị em cùng bước líu ríu chung một cái ô. Suốt quãng
đường về, chị hỏi han em ân cần về ngày đầu tiên nhận lớp mới, về mọi thứ ở
trường mới. Chị dạy em những bài học đầu tiên, giúp em khỏi bỡ ngỡ trước nhiều
kiến thức lạ lẫm. Trong mắt em, chị là tất cả thế giới.
Cũng giống như những cặp chị em khác, chị em mình luôn có những
cái vã, những lần giận nhau để rồi lại làm hòa. Tuy vậy nhưng chị vẫn là người
hiểu em nhất dù không nói lên lời. Em cũng thế, những giọt nước mắt, những nỗi
đau chị phải trải qua, em biết hết chứ, chỉ là em không nói ra thôi, em đều
hiểu và cảm nhận được hết. Chị nhớ không cái buổi sáng hôm ấy chị thức giấc,
nghe tiếng chuông điện thoại, nghe câu chuyện của chị. Em hiểu nó sẽ đi đến
đâu. Chị cúp máy và nằm gục xuống gối khóc. Chị khóc lặng lẽ như không để cho
ai biết. Lúc đó em không ôm chị khóc như ngày nào chúng ta còn bé, em chỉ biết
lặng lẽ quay đi hướng khác, em cũng không muốn để chị thấy giọt nước mắt mà tôi
đang cố kìm nén đang trực trào ra từ bao giờ đâu! Em thương chị nhưng em cũng
cảm thấy bất lực trước bản thân mình khi chẳng biết phải làm thế nào....
Rồi ngày ấy cũng đến, cái ngày chị đẹp nhất trong bộ váy cưới
màu trắng. Em vui cho chị nhưng chính em cũng là người gạt đi nước mắt khi chị
bước đi. Trong tim em cảm thấy thiếu vắng mất một nửa to lớn lắm chị à! Căn
phòng của chị em mình từ nay chẳng còn chị nữa. Đến chăn của chị cũng được cất
gọn vào tủ. Em thấy hụt hẫng lắm khi mở cửa phòng vào chẳng còn thứ gì của chị
còn sót lại. Em nhớ lắm một dáng hình, một mùi hương rất quen thuộc của chị.
Mỉm cười, em tự nhắc mình phải đứng dậy. Đó cũng chỉ là một ngày cô đơn trong
vô vàn những ngày cô đơn khác mà thôi. Em biết mình phải làm quen dần với những
tháng ngày cô đơn ấy. Em sẽ sống một cuộc sống mà trước mỗi ngã rẽ quan trọng
của cuộc đời, em không có chị để cùng đi bên cạnh nữa. Có một cái gì đó trong
tim em đã dần thay dổi.....
Trên đời này có những thứ không thể nói ra bằng lời mà ta phải
dùng cả trái tim để cảm nhận, để hiểu, để sẻ chia, để đồng cảm...và hơn hết là
để biết trái tim ta vẫn còn rung động. Cảm ơn chị đã cho em niềm hy vọng, thắp
sáng cho em những ước mơ về một hạnh phúc, về một tương lai tốt đẹp. Tất cả những
điều ấy sẽ theo em đi suốt cuộc đời, thiêng liêng và cao cả như chính tình cảm
của chị dành cho em vậy! Em gái yêu chị gái nhiều lắm!.....

0 nhận xét